Giọt mưa thu



Hà Nội đang thứ Bảy và mưa vẫn đang tí tách rơi đều trên các con phố. Những ánh đèn xe loang loáng nước lao vút vào lòng đêm lung linh những chùm đèn màu chờ ngày Đại lễ nghìn năm. Có lẽ lâu lắm rồi… đêm nay phố mới thực là phố… trong nỗi niềm hoài cổ trang nghiêm mà ấm áp, thâm sâu mà chững chạc, hân hoan mà bình thản, khẩn trương mà không nhớn nhác.

Hà Nội vừa qua những ngày nắng đổ mồ hôi, tưởng mùa thu đã quên lối về thì bỗng dưng mưa rơi dào dạt. Cơn mưa vui tươi, khỏe khoắn chứ không phải là mưa của nỗi niềm cô liêu, hiu hắt với người lữ thứ Đặng Thế Phong dù “Giọt mưa thu” của ông là một trong những ca khúc hay nhất tân nhạc Việt Nam…

Mưa hát trên những tán bàng còn sót lại bên những khối nhà bê tông, kiên nhẫn rửa sạch những ô cửa lấm lem, thổi hơi mát lạnh vào lòng người vốn đang chen chúc với kẹt xe, khói bụi, cắm cúi với trăm nỗi lo toan thị thành…
[/I]

Advertisements

2 thoughts on “Giọt mưa thu

  1. Giọt mưa thu là nhạc phẩm cuối cùng của cố nhạc sĩ Đặng Thế Phong, được ông viết vào những ngày cuối đời trên giường bệnh năm 1942. Ban đầu bản nhạc mang tên Vạn cổ sầu, nhưng theo ý một vài người bạn, ông đặt lại là Giọt mưa thu cho bớt sầu thảm hơn. Ca khúc này có sự tham gia viết lời của cố nhạc sĩ Bùi Công Kỳ.Giọt mưa thu được xếp vào những ca khúc hay nhất của tân nhạc Việt Nam. Phạm Duy cho rằng Giọt mưa thu cùng hai nhạc phẩm khác của Đặng Thế Phong khởi đầu cho dòng "nhạc thu" Việt Nam sẽ được Văn Cao và Đoàn Chuẩn tiếp nối. Nhạc phẩm này cũng là cảm hứng để Hoàng Dương sáng tác bài Tiếc thu nổi tiếng. Nhiều ý kiến cho rằng Trịnh Công Sơn đã ảnh hưởng bởi Giọt mưa thu khi viết bản nhạc đầu tay Uớt mi.Về hoàn cảnh ra đời của Giọt mưa thu, theo một bài viết của nhạc sĩ Lê Hoàng Long: "Thế rồi, một hôm mưa rơi tầm tã, giọt mưa lộp bộp trên mái lá, thánh thót từng giọt xuống đường, Đặng Thế Phong buồn quá, con tim như thắt lại, máu trào lên để có được một nhạc hứng lai láng, tràn trề khiến ông gượng ngồi dậy viết một hơi điệu nhạc buồn da diết, não nề. Ông viết xong bèn đặt tên cho sáng tác mới ấy là Vạn cổ sầu. Chập tối ông Thọ về có thêm dăm người bạn đến thăm, Đặng Thế Phong ôm đàn hát cho mọi người nghe. Nét mặt của mọi người nín thở nghe, đều buồn như muốn khóc. Nghe xong, ai nấy đều khen bài hát thật hay, xoáy vào tim vào óc nhưng cái tên bài bi thảm quá, nên sửa lại thì hơn. Chính vì thế mà Đặng Thế Phong, đổi tên là Giọt mưa thu. Có lẽ đây là cái điềm báo trước, là lời di chúc tạ từ nên Đặng Thế Phong lấy mưa ngâu, mùa mưa là giòng nước mắt tuôn chảy lênh láng của Chức Nữ với Ngưu Lang để ví cuộc tình Phong – Tuyết cũng phải cùng chung số phận phũ phàng giống vậy chăng? Đến một ngày cuối năm 1941, biết mình khó qua khỏi lưỡi hái của tử thần, Đặng Thế Phong mới ngỏ ý trở về Nam Định để được chết tại quê nhà và muốn ông Thọ dìu ông về."

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s