Bùi Xuân Phái trong ký ức một người mẫu


"Ông dịu dàng và ngây thơ, nhiều khi hệt một đứa trẻ, ai nói to là ngại. Bùi Xuân Phái ít nói với tôi về nghệ thuật, mà để tôi hiểu qua tranh, qua tính cương trực của ông trong hành xử với hội họa", Văn Dương Thành nhớ về người họa sĩ của phố cổ Hà Nội như thế.

Những năm cuối thập niên 60, Văn Dương Thành đang là sinh viên của Đại học Mỹ thuật Hà Nội. Đọc báo Văn Nghệ, thấy những bức minh họa của Bùi Xuân Phái đẹp quá, chị đánh liều tìm gặp ông. Nhìn cô gái nhỏ bé đứng trước mặt mình, ông khen Thành dũng cảm. Và một tình bạn vong niên đã bắt đầu từ đây.

Hình ảnh Văn Dương Thành đã được Bùi Xuân Phái đưa vào hơn 300 bức ký họa, sơn dầu… Chị coi việc mình làm mẫu cho họa sĩ nổi tiếng như là một hình thức trò chuyện giữa hai người. Ông vẽ chị tự nhiên và không bao giờ giải thích lý do ông vẽ nhiều đến thế. "Bùi Xuân Phái chỉ nói đùa: Vẽ Thành nhiều vì người mẫu này không sợ xấu. Trong tranh ông, tôi có thành hình gì đi nữa thì cũng không quan trọng. Với tôi, tất cả những gì được sáng tạo từ ngòi bút của ông đều là nghệ thuật”, Dương Thành kể.

Tình bạn với ông Phái là nguồn động viên tinh thần rất lớn lao đối với Văn Dương Thành, biến chị thành một người giàu có về tinh thần và ước mơ. Đó cũng chính là trường học lớn nhất, giúp chị hiểu rằng sự thành thật trong nghệ thuật là điều quan trọng đầu tiên đối với một người sáng tạo.

Cô người mẫu không sợ xấu của ông Phái dạo nào nay đã là một họa sĩ có tiếng, là tác giả của gần 60 triển lãm tranh từ châu Âu sang châu Á. Trải qua 15 năm ở xứ Bắc Âu, Dương Thành luôn thầm cảm ơn người bạn vong niên và gia đình ông, nơi giúp chị tìm thấy hơi ấm của tình cảm gia đình.

Hình ảnh họa sĩ nổi tiếng của Hà Nội phố cũng xuất hiện trong nhiều bức tranh của Văn Dương Thành. Chị vẽ ông bằng kỷ niệm, như để bày tỏ cảm nhận của mình về cuộc đời nặng suy tư của ông. Ngắm Bùi Xuân Phái qua nét vẽ của Dương Thành, có cảm giác chị cũng đang muốn bộc bạch một nét tâm trạng riêng tư. Sự cô đơn và chông chênh gắn chặt với người nghệ sĩ trên đường đời nhưng họ vẫn hạnh phúc, vì đó chính là chất men làm nghệ thuật của hai hoạ sĩ thấm đượm chất đời sống, dù nó có thể là đau khổ, giả dối hay thất vọng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s