Hai Hàng Me Ở Đường Gia Long – Nguyễn Tất Nhiên



Hôn rách mặt mà sao còn nghi ngại?

Nhớ điên đầu sao cứ sợ chia tan?

Mỗi lòng người một lý lẽ bất an

Mỗi cuộc chết, có một hình thức, khác

Mỗi đắm đuối có một mầm gian ác

Mỗi đời tình, có một thú, chia ly

Chiều nắng âm thầm chào biệt lũ lá me

Lá me nhỏ, như nụ cười hai đứa, nhỏ

Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó

Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần

Em bắt đầu thấy ân hận, chưa em?

Vì lỡ nói thương anh, cái thằng quanh năm túng thiếu

Ân hận, có, thì hãy nên, ráng chịu

Hãy xem như cảnh ngộ đã an bài

Như địa cầu không thể ngược vòng quay

Như Chúa, Phật phải gay go trước giờ lên ngôi Phật, Chúa

Tình cũng khó theo thời cơm áo, khó

Nên mới yêu, mà cư xử rất vợ chồng

Rất thiệt tình khi lựa quán bình dân

Khi nói thẳng: "Anh gọi cà phê đen bởi hụt tiền uống cà phê đá"

Mỗi cuộc sống thăng trầm, phải mua bằng nhục nhã

Mỗi mặt trời, phải trả giá một hoàng hôn

Đêm, chẳng còn cách khác tối tăm hơn

Nên mặt mũi ta đây, bùn cứ tạt

Môi thâm tím bận nào tươi tắn, hát

Em nhớ vờ hoan hỉ vỗ tay khen

Để anh còn cao hứng cười duyên

Còn tin tưởng nụ hôn mình, vẫn ngọt

Khăn tăm tối hãy ngang đầu quấn nốt

Quấn cho nhau, quấn bạo, quấn cuồng điên

Vòng sau cùng sẽ gặp quỷ Sa Tăng

Bởi hạnh phúc mơ hồ như, Thượng Đế

Đời, vốn không nương người thất thế

Thì thôi, ô nhục cũng là danh

Mình nếu chọn đời nhau làm dấu chấm

Mỗi câu văn đâu được chấm hai lần

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s